Kết quả tìm kiếm cho "Ðổi thay nơi xóm biển"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 151
“Con chim dẫu bay xa đến mấy cũng phải tìm cành để đậu, người Mông đi mải miết dường nào cũng phải tìm đỉnh núi cao để lập bản, dựng nhà”. Từ dấu chân mở đất đầy huyền thoại của cụ Giàng Tả vào cuối thập niên 70, Cao Đường - thung lũng mây giăng lưng chừng dãy Cham Chu xã Bạch Xa đã được hình thành. Sau nhiều thập kỷ chìm khuất giữa thâm u đại ngàn, “nàng công chúa” ngủ quên ở độ cao gần 1.000m nay đã bừng tỉnh. Trút bỏ sự biệt lập, Cao Đường đang chuyển mình trở thành điểm hẹn mùa hè đầy mê hoặc, vẫy gọi lữ khách tìm về, trốn cái oi ả phố thị và lắng nghe tiếng gọi bình yên của sương mây, gió núi.
Trong căn trọ chật hẹp tại phường Rạch Giá, cô học trò cuối cấp Trần Lê Kim Phụng đang ngày đêm viết tiếp câu chuyện nghị lực của đời mình. Vừa là chỗ dựa duy nhất cho người bà già yếu và người mẹ trọng bệnh, Phụng vừa tranh thủ từng giờ làm thêm, tận dụng từng phút ở hành lang bệnh viện để ôn bài, quyết tâm không từ bỏ giấc mơ giảng đường và hành trình đồng hành cùng mẹ chiến đấu với tử thần.
Sau gần một năm hoạt động, Câu lạc bộ An sinh xã hội phường Tô Châu đã trở thành cầu nối sẻ chia với nhiều hoàn cảnh khó khăn. Những phần quà thiết thực cùng các hoạt động hỗ trợ thường xuyên đang lan tỏa tinh thần trách nhiệm, nhân ái trong đoàn viên, thanh niên địa phương.
Nhiều người già ở quê sống lặng lẽ trong những mái nhà thưa dần tiếng nói cười. Con cháu mưu sinh xa xứ. Niềm vui của họ mỗi ngày đôi khi chỉ là tiếng xe quen ghé trước sân nhà hay cuộc gọi từ phương xa.
Con nước vừa ròng, anh Nguyễn Văn Tút (Bảy Tút, 47 tuổi), ngụ xã Nhơn Mỹ rủ anh em trong xóm ra sông Hậu bủa lưới cá cơm. Mùa này, dòng nước trong xanh biêng biếc, cá cơm xuất hiện nhiều, là thời điểm ngư dân khai thác nhộn nhịp.
Có dịp ngang qua xóm nuôi cá ao, hầm ở các vùng nông thôn dễ dàng bắt gặp người dân lặn hì hục mò bùn vét đáy ao. Nghề này đòi hỏi người lặn phải biết thở bằng máy, chịu lạnh dưới nước nhiều giờ liền.
Ngắm nhìn dòng kênh Vĩnh Tế, chúng ta không chỉ thấy một công trình thủy lợi vững chãi mà còn thấy cả một dòng lịch sử, một mạch nguồn văn hóa thấm đẫm hơi thở của quá khứ, hiện tại và cả tương lai…
Tôi sinh ra tại một làng chài ở Hòn Sơn thuộc đặc khu Kiên Hải. Từ hiên nhà nhìn ra đã thấy biển xanh trải dài đến tận chân trời. Tuổi thơ của tôi gắn với những con tàu, mùi lưới cá phơi nắng và những buổi sáng theo mẹ ra làng chài, mùa biển lặng theo cha đi biển.
Nghe tôi gọi í ới, ông Đỗ Văn Nhẫn (Sáu Nhẫn), ngụ khóm Đông Hưng, phường Thới Sơn thuần thục chèo xuồng nhỏ qua đoạn kênh Vĩnh Tế. Chừng chục nhịp khua, vượt 50m kênh, xuồng cập sát chân tôi. Với tôi, đây là lần thứ 2 qua lại đoạn kênh, còn với ông là gần như trọn vẹn một đời.
Chiều buông bên bờ biển Tây, ánh hoàng hôn đỏ lựng soi bóng theo những chiếc ghe, tàu đánh cá ra vào bến. Xóm ngư phủ, phường Vĩnh Thông nhộn nhịp người mua, bán thủy sản.
Cũng giống như người Việt, đồng bào Khmer ở vùng Bảy Núi cũng đón tết Nguyên đán tươm tất, trong không khí ấm cúng, đoàn viên cùng người thân trong gia đình.
Những ngày rảnh rỗi, tôi hay đưa gia đình về thăm xứ vườn Khánh Hòa, xã Mỹ Đức. Ở đó, có người ông hơn 90 tuổi đời còn bền bỉ giữ gìn tình cảm sâu nặng với mảnh đất cha ông.